Hiếm khi mới có cơ hội "ngàn năm có một" phải cho cậu ta tức chết mới thôi. "Cậu có khả năng thì thử xem" Lãnh Phong Thần lạnh lùng giọng nói sắc bén ánh mắt như bắn ra đạn nhìn chằm chằm vào Triệt Minh Vũ. Triệt Minh Vũ rùng rợn mình khi chạm phải cái ánh mắt
Giọng nói của anh còn lạnh lùng hơn cả ánh mắt, khiến cho người phụ nữ kia gần như là ù té chạy, ở chỗ này lâu ngày, người nào có thể chọc, người nào không thể chọc, các cô đều là phân biệt rất rõ ràng, nếu còn không phân biệt được cô đã chết từ lâu rồi.
Chồng lạnh nhạt với vợ luôn làm cho mối quan hệ gia đình trở nên buồn phiền, không yêu thương. Mặt khác, sự thờ ơ của người đầu ấp tay gối với nhau có thể là điềm xấu, là dấu hiệu của sự phát triển không tốt.
Chương trước Chương tiếp. Chương 445: Anh Là Thái Tử Gia Của Lục Gia "Linh Linh, tình cảm giữa Lục Tư Tước và Liễu Chiêu Đệ có tốt không?". Hạ Tịch Quán hỏi. "Tốt, đôi vợ chồng này chính là giai thoại thần tiên ở Đề Đô đấy, mấy năm nay đế vương thương
Mật ngọt tình yêu 100 điểm: Vợ đẹp bất lương có chút ngọt ngào-Chương 806. megau1976 | 05/03/2018 ngữ khí lạnh lùng: "Loan Loan, lại đây." con ngươi thanh lãnh tựa lạnh vô cùng băng tuyết, môi đạm mạc hoa đào nhỏ bé ba tháng, ánh mắt lạnh lẽo bễ nghễ chúng sinh
Vân Thi Thi cắn răng chịu đựng, giọng nói khàn khàn tê dại, có chút lạnh lẽo bên trong. Đau, cơ thể cô từng đợt đau buốt ập đến, cơ thể cô cứng ngắc, nhưng không thể động đậy được, cô chưa bao giờ chịu đựng loại đau đớn đến như vậy, như đem cô xé rách
24MH. 0 theo dõi truyện tranh CẶP PHU THÊ NGỌT NGÀO TỚI TẬN RĂNG được cập nhật sớm nhất tại website vào thứ 6 hàng tuần, ngoài ra còn rất nhiều thể loại truyện hấp dẫn khác, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ , đừng quên để lại 1 lượt like, 1 lượt bình luận để ủng hộ tinh thần của chúng mình nha !
Edit Vân AnhDiệp Oản Oản mở mặt là đôi môi khiến cho cô sợ hãi đến ngay cả linh hồn đều run rẩy con ngươi."A-"Đôi tay tái nhợt của cô gái đột nhiên cầm cái chăn ngăn chặn vật dưới thân giác tê liệt thống khổ, rốt cuộc bản thân vẫn sống sờ sờ mà vẫn phải trải qua một lần lẽ nơi này là Địa Ngục sao?Tại sao, rõ ràng cô đã chết, nhưng lại trở về nơi ày, trở lại bên cạnh tên ác ma này?Trong đầu của cô lập tức bị nhiệt độ nóng bỏng của người đàn ông bốc hơi lên đến hỗn loạn tưng bừng, theo bản năng chống cự, "Đừng đụng vào tôi!"Động tác của người đàn ông ngưng lại một hồi, ngay sau đó giống như bị đụng vào vảy ngược, khuôn mặt giống quỷ lệ khát máu nhất thời u ám, môi mỏng lạnh giá tàn nhẫn cắn xé đi xuống, giống như muốn nuốt hết máu và xương của cô vào Oản Oản bị đau đến không có cách nào suy nghĩ bất cứ chuyện gì, chỉ có thể vô ý thức lầm bầm," Tại sao... tại sao là tôi... Tư Dạ Hàn... Tại sao nhất định phải là tôi...""Bởi vì, tôi chỉ cần em."Bên tai truyền tới thanh âm trầm thấp của người đàn ông, giống như gông xiềng, ngay cả linh hồn của cô cũng đồng thời bị giam câu trả lời của người đàn ông cùng kiếp trước giống nhau như đúc, Diệp Oản Oản hoàn toàn lâm vào hôn mê....Thời điểm mở mắt ra lần nữa, bên ngoài cửa sổ đã từ đêm tối biến thành ban không khí tràn ngập một cổ mùi hoa, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua chấn song rơi, khiến cho tâm tình của con người không tự chủ thanh tĩnh lại. Nhưng mà, một giây kế tiếp, Diệp Oản Oản đột nhiên thần kinh căng giác áp bách mạnh mẽ theo người đàn ông tỉnh lại ở toàn bộ bên trong không gian lan hông đột nhiên bị một cánh tay nắm chặt, cô giống như là gối ôm, bị ôm vào trong ngực của người đàn ông."Còn muốn trốn sao?"Bên tai truyền tới thanh âm làm cho người ta rợn cả tóc bản năng muốn sống, Diệp Oản Oản lập tức lắc đầu một không biết người đàn ông có tin cô hay không, ánh mắt ở trên mặt của cô dừng lại một cái, chợt kéo cô đến hôn môi của cô, cằm của cô, cổ...Hơi thở nóng bỏng thô nặng chôn ở trong cổ của cô, tùy thời khắc đều có thể tản ra tín hiệu nguy Oản Oản giống như nai con bị cắn, không dám làm một cử động nhỏ biết qua bao lâu, người đàn ông rốt cuộc thả lỏng cô ra. Một giây kế tiếp, Diệp Oản Oản đáy mắt đụng vào một hình ảnh vô cùng kiều đàn ông lấy thân thể nửa trần xuống giường, tia phản quang buộc vòng thân thể thon dài cùng hông gầy của anh. Cảnh sắc như vậy chỉ có một cái chớp mắt, người đàn ông liền nhặt quần áo ở bên mép giường, những ngón tay thon dài cẩn thận cài chiếc nút áo sơ mi được mang tới viên thứ nhất. Rõ ràng trước đây còn tàn bạo giống như dã thú, vậy mà giờ khuôn mặt lại tuấn mĩ như vậy, lạnh như băng không nhiễm một tia khói lửa nhân đến khi thanh âm đóng cửa vang lên, dây thần kinh căng thẳng cuối cùng sắp gãy mất của Diệp Oản Oản mới buông lỏng xuống. Rốt cuộc có thể xử lý tình cảnh của chính mình vào lúc chậm rãi đánh giá trang trí bốn phía, cùng với chính mình ở trong gương trên bàn trang điểm đối diện——Cô gái trong gương môi son màu đen bị gậm nhắm đến chỉ còn sót lại một chút ám sắc, phấn trang điểm trên mặt đã bị nước mắt và mồ hôi tẩy đi, thân thể phủ đầy dấu tím bầm cùng vết hôn, cuối cùng là một mảng hình xăm máu tanh kinh dáng này, rõ ràng là cô khi hai mươi tuổi!Khi đó, vì muốn né tránh Tư Dạ Hàn, cô đã cố ý đem chính mình biến thành cái bộ dạng xấu xí chán ghét sống lại... Thật sống lại...Trong phút chốc, sự sợ hãi to lớn và tuyệt vọng cơ hồ làm cô hít thở không sao...Tại sao lại muốn cho cô trở lại bảy năm trước!Cho dù chết, cô cũng không muốn lại trở lại nơi này, trở lại bên tên ma quỷ này bên nhớ rõ, đây là lần đầu tiên cô cùng Tư Dạ Hàn phát sinh quan hệ, mà sau đó vô số buổi tối, nàng đều bị hành hạ đến sống không bằng bị nhốt ở nơi này, mất đi người yêu, thân nhân, mất đi tôn nghiêm, mất đi tự do, mất đi hết thảy các thứ này, chẳng lẽ cô còn phải lần nữa trải qua một lần nữa?Không, nếu ông trời cho cô cơ hội làm lại một lần nữa, cô nhất định phải thay đổi hết thảy mọi thứ!
Tên khác Cô Vợ Bất Lương Có Chút Ngọt Ngào"Khẩu vị của người này rốt cuộc ra sao a! Cái này cũng bỏ được vào miệng à?"Sau khi cô tỉnh dậy, nhìn vào trong gương thấy chính mình đầu xăm mặt giống như quỷ, cảm giác chỉ nhìn thêm một giây cũng hỏng đôi khi trọng sinh, Cố Việt Trạch chính là người mà cô dùng cả tấm lòng để yêu nhưng sau đó cũng là người mà cô hận thấu trước cô chính là kiểu phụ nữ não tàn nên mới không muốn lây một ông xã tuyệt sắc, lại bị đôi tiện nam nữ hãm hại, bị người bạn thân nhất tẩy não, kết cục cuối cùng chính là không còn người nào muốn ở gần này mặc cho các ngươi trâu bò rắn rết trăm phương nghìn kế, muốn cô ly dị, nhường đi ngôi vị phu nhân. Ngượng ngùng quá ~~, chỉ số thông minh của bản tiểu thư đã lên dây rồi nhé!
Chương 3 Vị hôn phu trước Edit Vân AnhĐảo mắt đã là ba ngày ngày này, Diệp Oản Oản phần lớn thời gian đều là ngủ và sửa sang lại trí nhớ của kiếp Dạ Hàn cùng kiếp trước vẫn như thế, suốt ba ngày cũng không có xuất hiện, từng người trong phòng đều vùi đầu vào làm việc, nói chuyện với cô cực ít, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không dám cùng với cô đối ở lớn như vậy, giống như bị bỏ Oản Oản thay đổi quần áo ngủ, liếc nhìn thời gian trên đồng hồ, ngay sau đó xuống lầu hướng trong sân đi nay ánh trăng rất tốt, gió mát hiu hiu, để cho cái nhà tù âm trầm trong trí nhớ cũng không đáng sợ tới như ra thì, cảnh trí của ngôi nhà rất đẹp, dù sao cũng là Tư Dạ Hàn tự mình thiết kế, còn mời cả đoàn đội kiến trúc cấp thế giới, ở vị trí phong thủy bảo địa tốt nhất Đế Đô, hao tốn suốt năm năm thời gian mới hoàn toàn làm tiếc, kiếp trước đừng nói thưởng thức, đối với cái nhà tù nhốt bản thân, cô chỉ có căm ghét, chỉ muốn hoàn toàn đem nó phá vào mắt liền có thể thấy, một mảng lớn cỏ cây bị thiêu hủy, cố ý kéo cắt toàn bộ vườn hoa, cái ao cũng là một mảnh đục ngầu... Những thứ này đều là "Kiệt tác" của cô."Oản Oản —— "Lúc này, một thanh âm quen thuộc đột ngột vang lên ở trong gió Oản Oản thu hồi ánh mắt trên một mảnh hoa hồng khô héo, thuận theo phương hướng âm thanh truyền tới ngước mắt thấy đối diện ánh sáng, người đàn ông mặc một bộ âu phục xa hoa đắt tiền được chế tác riêng, mặt mũi thâm thúy tuấn dật, khí độ bất khỏi không thừa nhận, chỉ cần gương mặt cùng một thân khí độ này, Cố Việt Trạch quả thật có đem cô mê đến thần hồn điên qua, nếu là cùng so với tên yêu nghiệt Tư Dạ Hàn, trong nháy mắt liền lộ ra nhạt nhẽo Việt Trạch đứng cách xa cô mấy bước, nhìn cô một cái, chân mày nhất thời không dễ phát hiện mà nhíu Oản Oản tự nhiên phát hiện cái phản ứng nhỏ xíu này của anh ta, vì vậy đôi mắt liếc nhìn lối ăn mặc của mình lúc phút này cô vẫn mặc một bộ trang phục chủ lưu kim loại nặng, trên mặt vẽ nùng trang hù chết vì trong tủ treo căn bản không có quần áo bình thường, vì vậy cô mới thẳng thắn trực tiếp giữ vững hình tượng trước, cũng coi là tránh cho chính mình trong thời gian ngắn thay đổi quá lớn, đưa tới hoài Việt Trạch ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, trên khuôn mặt anh tuấn tràn đầy thất vọng, "Oản Oản! Em làm sao có thể như thế cam chịu chìm vào đọa lạc, đưa đi lên cửa mặc cho người ta làm nhục!"Cam chịu chìm vào đọa lạc?Diệp Oản Oản cẩn thận tỉ mỉ lấy bốn chữ này, lòng tràn đầy tự trước, cả trái tim của cô đều đặt ở đây trên người của anh ta, vì để có thể bảo vệ thân thể trong sạch, không tiếc đem mình biến thành cái bộ dáng người không ra người quỷ không ra quả, chỉ đổi được một câu "Chìm vào đọa lạc" của anh biết Thẩm Mộng Kỳ nhất định sẽ không ở trước mặt Cố Việt Trạch nói lời khen cho cô, nhưng nếu anh ta còn có một chút tình ý với cô, thì cũng không thể chỉ tin tưởng lời nói một bên của Thẩm Mộng tới đây, Diệp Oản Oản đang muốn mở miệng, sống lưng đột nhiên dâng lên một trận lạnh Dạ Hàn...Lúc này anh ta đang ở phụ cận gần đây!Cô cơ hồ là theo bản năng phát giác được hơi thở của người đàn ông trước cô căn bản cũng không biết Tư Dạ Hàn ngay tại đây âm thầm nhìn thấy, nghiêm nghiêm thật thật cắm sừng cho Tư Dạ Hàn, khiến cho tất cả cơn ác mộng của cô bắt đầu...Diệp Oản Oản nhẹ nhàng thở phào một cái, cưỡng ép làm cho bản thân quên đi sự tồn tại của Tư Dạ Hàn, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía Cố Việt Trạch, khẽ cười một tiếng nói, "Không biết Cố công tử bây giờ là lấy thân phận gì chất vấn tôi đây? Vị hôn phu trước của tôi? Hay là... Chồng của chị họ tôi?"Nghe được rõ ràng Diệp Oản Oản giễu cợt hỏi ngược lại, sắc mặt Cố Việt Trạch trầm xuống, "Oản Oản, anh biết em hận anh, nhưng anh cũng là thân bất do kỉ, vô luận như thế nào, em biến thành hôm nay cái bộ dáng này, anh cũng có một phần trách nhiệm, em bây giờ lập tức theo anh đi, anh đưa em rời đi Đế đô!"Bạn đang đọc truyện tại
vợ có chút lạnh lùng